FANDOM


Nhân vật trong thế giới quan Nasu
Cô Gái Mặt Trăng
GirloftheMoon01 - TnS
Tên tiếng Nhật: 月の娘
Thuộc nhánh: Tsuki no Sango
Xuất hiện trong: Tsuki no Sango
Lồng tiếng Nhật ngữ: Maaya Sakamoto
Loại nhân vật: Thể Sống Nhân Tạo
Giới tính: Nữ

Nguyệt Nương (月の娘, Tsuki no Musume?) là thể sống nhân tạo của loài người trên Mặt Trăng và là tổ tiên của Cô Gái Kể Chuyện.

Thông tin

Trong tiểu thuyết của người cháu

Cuốn tiểu thuyết được người cháu tường thuật lại câu chuyện về sự hình thành của rặng san hô mặt trăng được truyền miệng từ bà cô. Từ lời khuyên của người tí hon, người cháu đã đưa cảm xúc cá nhân vào trong truyện khiến cho câu chuyện khác so với thực tế, dù rằng câu chuyện từ người bà vốn cũng đã khác so với thực tế. Tuy nhiên chính những ký ức thừa hưởng từ người mẹ, người bà, xa hơn nữa là tổ tiên đã khiến cô không thể tách xa khỏi cội nguồn thực sự của câu chuyện. Những cảm xúc, mục đích thuở ban đầu đã bám chặt vào các gen di truyền trong người cháu.

Thực tế

Câu chuyện trong cuốn tiểu thuyết của người cháu vốn dựa trên thực tế nên tương đồng với thực tế.

Tại vùng tối của Mặt Trăng, nơi không thể nhìn từ Trái Đất là một khu rừng xám xịt với cây làm bằng đá phiến và lớp băng dày bao phủ bầu trời. Trung tâm của nơi ấy, ngay chính giữa lò phản ứng hạt nhân sản sinh hydro, oxy, cacbon và nitơ tồn tại một tảng đá được điêu khắc như con người. Theo ghi chép của thành phố mặt trăng, Nguyệt Cơ là thể sống đồng nhất với cơ chế điều hành những nhu yếu cần thiết trên hành tinh.

Tính cách

Cô “công chúa” nhận xét rằng tổ tiên của mình hay nhân vật nữ chính trong tiểu thuyết quá khờ dại và quá hiền. Theo nhận xét của người tí hon, Nguyệt Nương trong tiểu thuyết không hề do dự khi làm việc, thực sự rất chân thành. Lý do cô ấy không thể thấy rõ những gì xung quanh mình có lẽ vì cô ấy chỉ tin vào một điều duy nhất.

Ngoại hình

Trong cuốn tiểu thuyết

Cô trước đây là một cô công chúa và thức giấc do ước nguyện của nhiều người. Suy cho cùng, cô là một tạo tác từ ý niệm của hàng ngàn người về quan niệm cái đẹp. Họ tạo nên cô với ước nguyện bao bọc thế giới lạnh lẽo trong băng ấm.

Nguyệt Nương mang hình dạng bé gái nhỏ nhắn với bộ đầm trắng xanh trễ vai. Mái tóc dài màu nâu nhạt mượt mà. Đôi mắt bồ câu và đôi môi phớt hồng. Thân hình thon thả. Làn da mịn màng, trắng ngần không tì vết. Ngoài ra, dạng ý thức của cô nhỏ nhắn với phần thân dưới liên kết với cơ thể gốc và có một lọn tóc lớn.

Thực tế

Nguyệt Nương là một cô gái xinh đẹp tắm mình dưới ánh sáng xanh dịu dàng. Mái tóc nâu vàng óng ánh, làn da mượt mà và đôi mắt đỏ. Nó làm tôi nhớ lại những tấm thạch cao không tì vết. Phục trang là một bộ kimono vàng chẳng rõ được làm từ chất liệu gì. Hai tay của cô hệt như những cành cây lớn hòa làm một với nền đất.

Nguyetco
CmA5Emv2 o
WFh9jTb4 o
TPV0ux9p o

Vai trò

Câu chuyện của người cháu

Nguyệt Nương trong câu chuyện của người cháu là một hòn đá mang hình hài của một cô gái trẻ tại trung tâm của vùng bình nguyên mang tên “Biển Đêm” và không rõ đã hình thành từ bao giờ. Dù nói rằng cô được sinh ra bởi mong muốn của mọi người, song khi nàng công chùa tỉnh giấc, mọi người đã biến mất.

Cô bắt đầu đưa ra hàng loạt giả thuyết về sự biến mất như một sự cố không lường trước, rồi lại tự mình bác bỏ chúng. Bao gồm cả luật của vùng đất này “các công dân không được yêu nhau, nếu làm trái sẽ bị tống khứ xuống Trái Đất nên có lẽ mọi người đều đã vi phạm và bị trừng trị".

Nguyệt Nương vẫn tiếp tục nhiệm vụ được giao, bắt đầu với việc cắt giảm nguồn điện để bảo vệ và cải thiện môi trường. Chưa đến nửa thế kỷ, vùng biển đêm tràn ngập cây xanh vốn bằng đá phiến với bầu trời là một khối băng bao bọc. Nửa thế kỷ tiếp theo, cô tạo ra thất hải trên mặt trăng. Nhưng dù cho ước nguyện của những con người đó đã được thực hiện thì họ vẫn không trở lại.

Một ngày nọ, một dạng sống xuất hiện trên mặt trăng – một con người từ Trái Đất. Cứ mỗi 12 giờ anh đến chỗ cô để nạp đầy hydro và tự độc thoại vì cô vốn không thể hiểu ngôn ngữ loài người. Lần đầu tiên cô có thể cử động một cách hoàn hảo là khi kháng cự lại hành động lột bỏ trang phục của cô. Nguyệt Nương dần có cảm xúc “yêu” với con người từ Trái Đất và cố gắng cải tạo môi trường để anh có một cuộc sống tốt hơn. Tuy nhiên chàng trai phớt lờ mọi nỗ lực ấy, cô càng giống con người bao nhiêu, anh ta càng buồn bực bấy nhiêu.

Ngày đầu tiên cô nhấc chân mình khỏi mặt đất khô cứng, anh đã khen rằng “Nếu có thể so sánh thì tôi thấy thân thể cô như san hô vậy” và khiến cô rất vui. Trong mười hai giờ tiếp theo, cô cảm thấy tự hào về chính cơ thể của mình. Dần dần, thời gian họ bên nhau đã gần được nửa năm. Khi anh sửa xong tàu, anh đã mang cô theo, khiến cô rất bất ngờ. Tuy mang nỗi buồn khi phải rời khỏi “Biển Đêm” nhưng niềm vui được ở bên anh đã lấn át tất cả và cô nhắm mắt trong hạnh phúc trong khi ngồi vào chiếc ghế chỉ vừa cho một người ngồi.

Những lời tự trách bản thân của anh vang vọng vùng bình nguyên giờ đây chẳng còn ai, cô cố gắng kháng cự nhưng thân thể hiện tại đã quá yếu và cánh cửa đã đóng chặt. Cô rời khỏi mặt trăng, mảnh băng bao bọc bầu trời tan vỡ, trong khoảnh khắc này, khi cố ép sát vào cửa số, cô nhớ lại luật lệ hà khắc ngỡ như đã quên "những người yêu nhau sẽ lìa xa vĩnh viễn, lưu đày xuống Trái Đất".

Cuối cùng, con tàu đã vỡ vụn khi đáp xuống hành tinh với trọng lực gấp 6 lần so với nơi cô từng sống. Cô rơi xuống biển xanh, hình thành nên hòn đảo mặt trăng, dư chân của cú rơi đã khiến cho cô mất đi trí nhớ. Cùng thời điểm này, rặng san hô xuất hiện. Cô sinh sống tại hòn đảo đó và hạ sinh một đứa trẻ. Vào mỗi tháng, trong đêm trăng tròn, cô lại ngước nhìn lên mặt trăng và mỉm cười hạnh phúc.

Thực tế

Theo đó, hành tinh được xem là một thực thể sống và linh hồn được tách hẳn vào một thân xác được tạo thành từ silic. Nói là “linh hồn” nhưng thiên về “não bộ”. Hành tinh có thể cho rằng tồn tại “thân xác” và “trái tim” nhưng không hề có “não”.

Các nhà khoa học trên mặt trăng đã tạo ra một bộ não nhân tạo, và một thân thể đi kèm với nó để họ có thể điều khiển hành tinh này theo ý họ. Vào lần nạp nhiên liệu thứ 112 (tương đương ngày thứ 112), Người Trái Đất bắt đầu trò chuyện và cung cấp thông tin cho cô gái. Anh nghĩ thể sống như cô khó lòng chấp thuận sự ràng buộc về văn hóa loài người nên đã cố gắng cởi bộ bộ trang phục cô đang mặc. Thời khắc ấy, bàn tay của cô gái cử động và đánh vào vùng bụng của chàng trai và khiến anh bay xa tầm 3km.

Lần nạp nhiên liệu thứ 180, số lượng các nguyên tố hóa học được kiến tạo tăng dần do sự can thiệp của cô gái và khiến chàng trai trách mắng. Điều đó khiến cô cụp mắt xuống, tỏ vẻ u buồn, cô đã có thể biểu lộ suy nghĩ của bản thân. Cô còn tạo ra một chiếc ghế với chất lượng tuyệt hảo để anh có thể ngồi trò chuyện với cô. Dần dần, cô tự nâng cấp chính bản thân và vào lần nạp nhiên liệu thứ 240, cô bắt đầu đứng vững. Đôi chân và tay vốn trông giống những cành cây khô cứng, hòa với nền đất, giờ đây đã trông giống con người hơn.

Trong khoảng thời gian nửa năm từ khi chàng trai người Trái Đất xuất hiện, tốc độ sản sinh các chất sinh học đã giảm xuống, hơn nửa cánh rừng trở về cát bụi khiến cho cô gái suy yếu vì cánh rừng là nơi duy nhất phù hợp. Cô bắt đầu muốn chuyển hóa thành dạng thức sống hữu cơ để phù hợp với chàng trai. Điều đó khiến cho các đại dương nhỏ lại và mặt trăng dần trở về nguyên trạng như khi Đội trưởng Amstrong lần đầu đặt chân xuống.

Vì cô đã suy yếu đến mức phải dành 80% thời gian nghỉ ngơi, chàng trai dễ dàng mang cô đi. Trong lúc di chuyển đến thành phố, cô đã chống cự nhưng lại nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Anh đặt cô vào con thuyền, lập lộ trình về Trái Đất mà chẳng đoái hoài tới nguyện của cô gái là được ở bên anh. Khi cô đáp xuống một hòn đảo giữa đại dương, vụ va chạm đã tạo nên xung chấn lớn làm thay đổi hệ sinh thái và một mầm cây đã xuất hiện, bắt đầu sản sinh khí oxy. Khi ấy, trên Mặt Trăng, chàng trai ngồi vào chiếc ghế do cô tạo ra và gặp lại hình bóng của cô.

"Nước trên trời, trời trong nước.
Bầu trời trên mặt trăng chỉ là một bờ biển vụn vỡ.
Những ngôi sao lấp lánh, những cơn sóng vỗ bờ.
Rặng san hô hát vang bài ca tình yêu.
Như những con sứa, chúng ta sống ngày qua ngày, trôi nổi, phù du.
Mặt biển sáng lấp lánh, rặng san hô đang hát.
Đến tận lúc này, em vẫn yêu anh"

—Bài thơ mà người cháu được dạy


Khả năng

Nguyệt Nương là thể sống nhân tạo được tạo ra để đóng vai trò não bộ cho Mặt Trăng, có thể nói cô là thể sống tối thượng của hành tinh này. Cô có thể kiến tạo, thay đổi môi trường trên hành tinh này, tạo nên băng ấm, bảy đại dương, rừng cây đá phiến,… .

Hơn thế nữa cô còn có thể tạo nên những nguyên tử, vật chất vốn không tồn tại trên hành tinh để cải thiện cuộc sống của chàng trai người Trái Đất. Khi gặp chàng trai, cô bắt đầu tự nâng cấp bản thân trở thành con người với hình ảnh chàng trai làm hình mẫu. Vốn mang cơ thể tựa san hô, cô dần trở thành thể sống hữu cơ, đôi tay giống hệt con người và đôi chân có khớp để di chuyển dễ dàng. Nhưng càng trở thành con người, hành tinh càng rời bỏ cô vì thế cơ thể cô dần suy yếu và phải dành phần lớn thời gian để nghỉ ngơi. Mặt khác, Mặt Trăng đã mất đi “bộ não” dẫn đến tình trạng hệ sinh thái không được cân bằng và dần lụi tàn, trở về hình dạng nguyên thủy trước khi con người di cư đến.

Tham khảo

Community content is available under CC-BY-SA unless otherwise noted.